Chiều nay con lại về nơi ấy
Tìm lại cô nhưng chẳng thấy cô ơi !
Con nhớ cô !, nhớ cả một quãng thời
Cô dạy con rạng ngời từng con chữ
Con luôn giữ trong lòng thời quá khứ
Thuở lên năm, lên sáu thật ngu khờ
Cô dạy con bết mặt chữ i, tờ
Rồi những dấu: sắc, huyền, hỏi, ngã, nặng…
Có một bận cả lớp im phăng phắc
Cô gọi con nhắc lại bài hôm qua
Cứ ngập ngừng và cứ mãi ấp a
Còn một dấu nhỏ tròn quên không trả
Giọng đều đều, nhẹ nhàng nhưng hối hả
Nói đi con, cô sẽ tặng điểm mười
Quả thực tình chẳng nhớ nổi cô ơi !
Nên buộc vội thưa cô là “ Dấu trứng”
Cả lớp học rộn ràng và hào hứng
Bật tiếng cười thật lớn, thật vang xa
Cô chẳng rầy, chẳng mắng cũng chẳng la
Chỉ ôm con xuýt xoa và dỗ kẹo
“ Dấu trứng” kia theo con đi muôn nẽo
Nay tìm về nơi chốn cũ quê xưa
Cô nơi đâu chỉ nghe tiếng gió lùa
Con gọi khẽ cô ơi trong tiềm thức.
Nguồn Zing Blog

0 comments :
Post a Comment